Liên kết websiteLiên kết website

 
To TNTP Chủ nhật số 11/2010
Cập nhật ngày: 10/02/10

Khi người ta lớn

Cuộc sống muôn màu

Ơi cuộc sống mến thương!

Có quá không nhỉ nếu nói rằng chúng ta sống không chỉ đối mặt với 24h/ngày, 365ngày/năm mà còn đối mặt với bao gian khó thử thách trong đời.

Cuộc sống giống một bức tranh vậy. Nếu bạn chỉ tô lên đó toàn màu hồng thì sao nhỉ? Bức tranh quá rực rỡ, khiến cho người ta có thể bị chói mắt và không cảm nhận được hết vẻ đẹp của nó. Hơn thế nữa, cứ thử tưởng tượng xem bạn đi vào một rừng hoa mà ở đó tất cả chỉ là một loại hoa, có cùng hương thơm, màu sắc giống hệt nhau thì bạn còn có muốn quay lại đó thêm lần nữa. Thú thực là chẳng cứ bạn mà ngay cả những cô nàng bướm ham chơi, cậu chàng ong chăm chỉ cũng sẽ bay tới những khu rừng khác- ở nơi có nhiều loài hoa khoe sắc cho mà xem.

Còn ngược lại, khi bạn chỉ tô những gam màu xám xịt? Chắc chắn, chẳng ai muốn xem vì nó quá u ám và làm cho người xem cảm giác chán nản, bi quan.

Điều đó có nghĩa là gì? Là cuộc sống có rất nhiều gam màu, nhiều hơn cả bảy sắc cầu vồng khiến bạn có thể vừa thoắt vui rồi chợt buồn... thật thú vị.

Hãy yêu thương cuộc sống và nếu bạn càng tô thêm được nhiều màu sắc cho bức tranh cuộc sống của mình bao nhiêu, bạn càng hạnh phúc bấy nhiêu. Tin tôi đi mà.

Trần Thị Bích

(Lớp 10B11, THPT Nguyễn Chí Thanh, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên- Huế)

 Lời trái tim

Mẹ ơi, hãy tin...

Mẹ yêu quí!

Học kỳ vừa rồi con không được học sinh giỏi, đó không chỉ là “cú ngã mạnh” đối với con - một học sinh 7 năm liền được học sinh giỏi, mà còn là một nỗi buồn lớn lao đối với mẹ. Con đọc được trong ánh mắt mẹ sự thất vọng về con. Con biết, mẹ giận con nhiều lắm.

Ân hận, lo lắng, con tự hỏi không biết mẹ sẽ thưa chuyện với ông bà ra sao khi cả nhà đều kỳ vọng vào con, đều nghĩ con luôn luôn là một học giỏi, là niềm tự hào của gia đình ta!

Con thật sự cũng đang rất thất vọng về chính bản thân của mình. Con sai vì con không nghe lời mẹ nhưng thay vì trách móc con mẹ có thể thông cảm với con hơn một chút được không? Tại sao mẹ chỉ biết mắng mỏ con, chỉ biết nói con vào những bữa ăn : "Học dốt thế mà cũng đòi làm sinh nhật!". Mẹ có biết con tổn thuơng thế nào, khi nghe thấy câu nói đó không?

Con đã nỗ lực hết sức, con không nhận rằng con đúng, nhưng không phải vì thế mà chuyện gì con cũng sai. Giá như... vâng... giá như... chỉ một lần thôi, mẹ không mắng nữa mà nghe con nói tất cả những điều con nghĩ, chắc chắn mẹ con mình sẽ hiểu nhau hơn.

Mẹ ơi, khi con hiên ngang trên đường, con vẫn mong có ánh mắt mẹ dõi theo. Và khi con vấp ngã, con càng mong có mẹ ở bên nâng con dậy, để con vượt mọi khó khăn...

Nhất định, con sẽ sửa sai, con sẽ mang lại sự tự hào, hãnh diện về cho mẹ, nhưng... trước hết con cần được thông cảm và lắng nghe. Rất cần, mẹ ạ.

Con gái yêu của mẹ Red Rose

(Phường Tân Long, TP Thái Nguyên)

 

Suy ngẫm

Thành công

Thành công thì ai chẳng thích, các bạn nhỉ! Tôi cũng thế và vậy là tôi rất hay suy nghĩ xem thế nào là thành công.  

Nghĩ mãi không ra, tôi liền hỏi một đứa bạn, nó cười bảo, thành công là có một cuộc sống may mắn. Tôi thấy câu trả lời này chẳng đúng tí nào.

Hỏi đứa bạn khác thì ôi chà, có quá nhiều ý kiến, đứa nói thành công là giàu sang, là trở thành triệu phú, đứa bảo thành công là làm chức thật to... Tôi phủ định tất cả. Dĩ nhiên, tụi bạn cho rằng tôi là đứa ngoan cố.

Tôi không hề ngoan cố mà chỉ đơn giản, tôi nghĩ, thành công không cứ phải là tiền bạc, danh vọng hay sự may rủi... Thực sự, thành công với mỗi người là rất khác nhau vì nó phụ thuộc vào nhu cầu, mục đích của từng người trong từng trường hợp cụ thể. Ví như, thành công là một điểm 10 trong vở của học sinh kém, là sự kiên nhẫn để giải ra bài toán khó. Thành công là một người khiếm thị có thể vẽ được bức tranh tuyệt đẹp. Thành công đối với một học sinh cá biệt là không còn “nghịch dại” và quyết tâm sửa một tật xấu...

Các bạn thấy đấy, bất cứ thành công nào cũng thật đáng trân trọng và tôi có thể tự tin nói rằng: tôi thành công vì dám vượt qua sự tự ti để viết bài gửi báo TNTP dù tôi biết có thể bài viết này được đăng hoặc là không... Hì hì...

Trương Thúy Quỳnh

(Nhóm Chong Chóng Tre - lớp 5E, trường TH Lê Ngọc Hân, Hà Nội)

 

1 + 1

Một lần, thầy giáo dạy Văn của chúng tôi ra đề kiểm tra “Em hãy nêu cảm nghĩ về 1 + 1”.

Đó là một đề Văn tự do tưởng tượng và có lẽ đối với chúng tôi, nó không quá khó. Hai mươi bạn, hai mươi bài viết khác nhau với những so sánh thật ấn tượng:

1 + 1 là khung cửa sổ căn phòng nhỏ của tôi. Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi có thể ngắm nhìn mọi vật đón bình minh, thư giãn trong những lúc mệt mỏi, căng thẳng.

1 + 1 là... khung sắt nhà tù. Đó là nơi giam giữ những con người phạm tội, là nơi họ ngồi suy ngẫm về ý nghĩa cuộc đời.

1 + 1 là hàng rào những bụi bông giấy đỏ thẫm, nơi tôi và bạn gặp nhau và hiểu nhau qua từng nụ cười, từng cái nhìn đầu tiên. Để rồi ngày hôm nay chúng ta trở thành đôi bạn thân thiết.

1 + 1 là chữ M có trong chữ “Mẹ”. Mẹ là linh hồn trong mỗi chúng ta, là cô tiên hiền hậu luôn yêu thương, che chở chúng ta...

Còn biết bao điều nữa từ “ 1 + 1” mà tôi không thể kể hết. Nhưng tôi biết rằng, tự trong lòng mỗi người có thể hiểu và hình dung được phép cộng trên theo suy nghĩ của riêng mình. 

Đinh Thị Phương Chi

(Lớp 8/2, THCS Đinh Tiên Hoàng, Ninh Hòa, Khánh Hòa)

 


 


Gửi cho bạn bè Trở lại
Tin theo ngày Xem
Hệ thống dựa trên giải pháp đào tạo trực tuyến do công ty AI thiết kế và phát triển
Bản quyền © 2009 thuộc báo Thiếu niên Tiền Phongcông ty AI
Tổng biên tập báo TNTP: Vũ Quang Vinh
Giám đốc AI: Hoàng Ngọc Trung
Phó tổng biên tập:Phạm Huy Thuấn, Nguyễn Đức Quang, Nguyễn Trân Châu
Tổng thư ký tòa soạn: Nguyễn Cảnh Hồng
Trưởng Ban biên tập Báo TNTP điện tử: Nguyễn Trọng Huấn

Hòm thư hỗ trợ:
hotro@thieunien.vn
Địa chỉ nhận bài cộng tác:
toasoan@thieunien.vn